• Background Image

    Bạn có hạnh phúc với lựa chọn nghề nghiệp của mình?

Tôi mất 4 năm tuổi trẻ để nhận ra mình thất bại

Ngày tôi 18 tuổi căn tràng sức sống, ngày tôi ngẩng cao đầu bước vào giảng đường đại học, đầy kiêu hãnh vì đã đánh bại hàng nghìn đối thủ. Tôi hình dung chuỗi ngày sắp tới sẽ là những năm tháng sôi động nhất cuộc đời, tôi đam mê kiến thức, thích khám phá và sẵn lòng cống hiến sức trẻ để tích lũy kinh nghiệm, tôi sẽ chọn ra những điều yêu thích nhất và theo đuổi nó đến tận cùng, tôi sẽ tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu và được nhiều doanh nghiệp săn đón, và cứ thế tôi vẽ giấc mơ thành công thật gần…

Nhưng thực tế quá phũ phàng...

Tôi đối mặt với hàng trăm thứ cực kỳ vô lý ở nơi vốn nghĩ là thiên đường học vấn.

Kiến thức tôi học là những kiến thức từ thập niên 80 - 90, nặng về lý thuyết và ít giá trị thực tiễn. Có những hôm tôi ôm cả chồng tài liệu photo mờ căm về nhà, cũ rích và khó hiểu, thầy cô không thể giải đáp thắc mắc cho hàng trăm sinh viên và chúng tôi cũng không có điều kiện thực hành những điều mình học để hiểu rõ.

Tôi đã cố gắng tự mày mò, hỏi han các đàn anh đàn chị, nhưng họ cũng không hơn gì tôi. Thắc mắc tồn đọng càng lúc càng nhiều cùng với lịch thi cận kề, tôi dần trở thành một con vẹt - thuộc lòng và học tủ.
Tôi mất dần đam mê kiến thức và chẳng còn hứng thú khám phá điều gì.

Stress of Studying

Và khi tôi vỡ mộng về tương lai đang chờ đón...

Tôi biết muốn ra trường có lương cao tôi phải xin vào các tập đoàn nơi mà nhà tuyển dụng đòi hỏi nhiều kỹ năng về ngoại ngữ, thuyết trình và làm việc nhóm. Tôi đã cố gắng tự trau dồi nhưng vì không có điều kiện thực hành với bạn bè nên khả năng ngoại ngữ cứ tệ dần; thỉnh thoảng chúng tôi cũng được phân đề tài để lập nhóm học tập và thuyết trình nhưng ngoài một số ít các bạn vốn có năng khiếu và nổi trội, còn lại phần đông như tôi vẫn dậm chân tại chỗ, ít được nói nên ngại bị cười chê, không quen đứng trước đám đông nên vẫn rụt rè.

Tôi cũng cố gắng xin đi thực tập ở một số doanh nghiệp để tích lũy kinh nghiệm nhưng vì không đủ tầm và không đủ sức, tôi bị từ chối. Họ nói rằng kiến thức tôi có là mớ lý thuyết không phù hợp và không thể nhận một sinh viên có lịch học dày đặc như tôi. Tôi phải làm sao khi áp lực điểm số luôn đè nặng, kể cả các môn không liên quan đến chuyên ngành, và hiển nhiên một đứa đã quen thi đâu đậu đó như tôi không thể ở lại lớp vì một lí do vớ vẩn đại khái như không thể ném bóng qua lưới ở môn bóng chuyền. Cuối cùng tôi được gì khi mấy năm học hành chỉ xoay quanh việc đối phó để qua môn.

Job Interview

Tôi thấy hầu hết các bạn tôi sau vài năm trở nên thích đàn đúm nhậu nhẹt, ăn chơi hoặc yêu đương, có lẽ họ chán học và đó là cách họ tìm lại niềm vui, tôi cũng dần trở thành một trong số đó. Tôi chỉ mong nhanh tốt nghiệp, để thoát khỏi áp lực điểm số, khỏi phải gạo bài và thi cữ, nhưng ai hỏi tốt nghiệp ra trường có chắc xin được việc làm hay không thì tôi không biết, tôi thật sự cảm thấy mông lung và mất định hướng.

  • Background Image

    "nhưng ai hỏi tốt nghiệp ra trường có chắc xin được việc làm hay không thì tôi không biết, tôi thật sự cảm thấy mông lung và mất định hướng..."

Đã từng mơ về một tương lai sáng lạng, giờ đây, cầm trên tay tấm bằng đại học,
4 năm tuổi trẻ đã qua đi và tôi nhận ra mình thất bại!

  • Background Image

    Chương trình đào tạo không như những gì hứa hẹn

  • Background Image

    Tương lai nghề nghiệp không đảm bảo

  • Background Image

    Nghề nghiệp không đúng với khả năng bản thân

  • Background Image

    Hay, đó không phải lựa chọn của bạn

"Bạn có hạnh phúc với
lựa chọn nghề nghiệp của mình?"

Hãy chia sẻ cảm nhận của bạn về lựa chọn nghề nghiệp học tại đại học!

Tôi cảm thấy...
Cinema Display

Về chúng tôi

Feature Image

Feature Image

Feature Image

Background Image

Phần 2: Bạn có sẵn sàng đón nhận cơ hội thứ 2 để có lựa chọn khác?